|
Sáng tác: Nguyễn Kim Tuấn
Đêm cô đơn không còn ai lang thang.
Con phố lạnh thật buồn, có tình tôi miên man.
Ánh trăng tàn ngõ vàng.
có tình tôi miên man, ánh trăng tàn ngõ vàng.
Đêm hoang vu, yêu ngàn năm thiên thu.
Nơi góc bụi đường trần, tôi làm con thiêu thân.
Đứng trước cổng đèn vàng.
Em nhìn tôi trên cao, thương tình tôi lao xao.
Em thanh cao, tình em sáng lấp lánh.
Như ngàn sao trên trời.
Tôi ngây ngô, trồng cây cuối gốc phố ôm mộng mơ.
Em trăng non sáng cho đêm tàn.
Như mây tan giữa không gian.
Tôi ngàn năm đợi, dẫu tình xa vời.
Nỗi đau của tôi.
Đêm suy tư, trong tình yêu suy tư.
Cơn gió nào lạc loài, cuốn tình tôi qua đây.
Bấy nhiều loài cỏ dại khiến tình tôi loay hoay.
Dẫu đêm dài mệt nhoài.
Như đám bạn thật hiền, thức cùng tôi thâu đêm.
Nhớ thương về một người.
Khiến hạt mưa bay bay, đêm nằm nghe hay hay.
No comments:
Post a Comment